Tình cha con

Ông Năm chém một phát dao phay vào cột nhà, tuyên bố từ mặt Hoa khi chị bỏ nhà đi theo tiếng gọi tình yêu. Chị thương người đã từng có một đời vợ, vác lúa mướn, cuộc sống không ổn định. Trong mắt ông Năm, người mà con gái rượu lựa chọn là một sai lầm, không thể đảm bảo tương lai tươi sáng. Nhưng chị không nghe lời ông khuyên nhủ. Câu chuyện tình yêu thời tuổi trẻ của chị cũng bồng bột và mãnh liệt không kém khi chị luôn biện hộ, bênh vực người yêu chằm chặp. Nuôi một đứa con từ ngày đỏ hỏn đến khi nên người, chẳng phải là chuyện dễ dàng. Mười tám, hai mươi năm trôi qua nhanh để rồi con gái tỏ thái độ bất mãn với mình, càng khiến ông Năm thêm ghét cái kẻ đã làm gia đình ông bất hòa.

Chuyện đã hơn 10 năm, dấu vết dao vẫn còn sâu trên thân cây cột nhà, cũng như lòng chị Hoa âm thầm nhớ nhà da diết. Kể từ ngày khăn gói theo người tình, chị chấp nhận cuộc sống hôn nhân không giá thú. Mười năm lập thân, đổi lại cho một tình yêu đẹp là cuộc sống không hề như trong mơ. Chị vẫn không có được mảnh đất cắm dùi, phải sống rày đây mai đó trong những căn nhà trọ chật hẹp. Người tình trong mơ năm nào giờ trở thành ông chồng nát rượu, thường xuyên đánh đập chị. Để nuôi hai đứa con gái nhỏ, chị liều thân trộm vặt. Không ít lần chị bị người ta rượt đánh tả tơi… Sống đời tạm bợ nên chị càng không dám bước về nhà thăm cha, chỉ dám nhờ người họ hàng đánh tiếng nói dối với cha rằng chị vẫn khỏe, cuộc sống làm mướn ổn định, gia đình vợ chồng đầm ấm… Đôi lần nhớ cha, chị tạt về ngang nhà, đứng xa xa để nhìn. Chị sợ ông Năm biết được hoàn cảnh thực của mình, sợ ông Năm còn chưa nguôi ngoai cơn giận năm nào. Càng nhớ, chị lại càng thèm cảm giác thảnh thơi bên khu vườn, bụi mía đơn sơ của gia đình; thèm được nghe những lời càm ràm của tía; thèm lắm mùi hương cây cỏ ở chốn quê nhà…

Còn ông Năm cũng nào có hơn. Ở tuổi 70 già nua, bệnh tật, ông chỉ mong được đoàn tụ bên con cháu. Ông nhớ chị. Cứ ngó cây cột nhà có cái thân không lành lặn, ông lại mong chị về. Nỗi nhớ con đã khiến ông quên đi sự tức giận và lời thề độc từ mặt chị Hoa năm xưa. Người thì ngóng trông, người thì chẳng dám bước về. Tình cảm cha con vẫn ray rứt khôn nguôi…

Mây Hồng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *